Trong quy trình ba tôi tham chiến tại chiến trường Campuchia rất nhiều gì ba tôi với ông bốn đã chạm chán phải đích thực lànỗi gớm hoàng,ám hình ảnh khi nhắc lại


*

Chuyện rừng sâu:

Khi ba tôi với ông tư thoát bị tiêu diệt trong gang tấc trong vụ xe cán buộc phải mìn chống tăng, mỗi lúc nhắc lại chuyện đóba vẫn còn đấy mang vẻ mặt khiếp sợ và ớn lạnh, nỗi ám ảnh khilượm rộng 30 kg thịt của 6 người không thể hình dạng. Lối về căn cứ nếu đi đường rừng phải mất đến3 ngày, vì vậy khi hai người lượm xong, bố và ông bốn bắt buộcphải đào hốchôn trên chỗ,không tài nào đem đến được. Chôn dứt xuôi, ba cũng không quênghi tên 6 tín đồ trên bia đá (sau này bacó về search ở phía Bắc thức giấc Mondolkiri Campuchia, dẫu vậy không tài nào tìm được hài cốt những đồng chí đã hy sinh vào năm xưa).

Bạn đang xem: Truyện ma chiến trường k

Xong việc, ông tư và ba liên tiếp hành trình màvẫn ko tránh khỏi xui rủi khó khăn khăn, đi đường xa hai bạn nói rất nhiều chuyện về nhau, tuy nhiên tuyệt nhiên ba không khi nào nghe thấyông tứ kể về thân cụ của mình. Ông chỉ kể hết sức ngắn là ngườitrên Hóc Môn làm cho ăn mua sắm nhang đèn quan tài, chiến tranh xẩy ra nên cơ quan ban ngành thành phố tổngđộng viên phát xuất làm thanh niên xung phong mở con đường trong chiến dịch phản nghịch công quân Khmer Đỏ...

Nhưng cómộtchuyện mà cha tôi tin ông mang đến tận bây giờ, bố vẫn giỏi nói cùng với tôi:

- cha tin chuyện ác quỷ và duyên phận, trên đời này mỗi thứ đều có hai ngoài ra nhau, có dương tức có âm.

Và đúng như thế thật.

Hôm đó, buổi chiều bố và ông bốn đang đi thì chạm mặt mộttoán quân khơ-me đỏ khoảng tầm 5 người đang đi tuần theo bé suối, hai người bèn nấp sau những vết bụi cỏ thủ sẵn con dao (vì súng sống trên xe cộ nổ phải hư không thực hiện được). Bầy khơ međỏ chỉcách tía tôi trung bình mấy bước chân, hai bạn hồi hộp chờ đón nhưng khi lũ chúng sắp đi qua thì ba tôi bị con rắn quấn vào chân chực phẫu thuật xuống.

Nhanh như cắt, ông bốn nắm cổ nhỏ rắn quăng ra sau... Bọn khơ me đỏ cũng vì thế mà phát hiện nay rahai dòng mũ tai bèo trong vết mờ do bụi rậm, chúngliền nã đạn xối xả, bố và ông tứ chỉ biết trườn thôi, khi ấy ba tôi sử dụng hết bình sinh hét lên:

- Chạy ! Chạy !

Ba và ông bốn chạy bán sống chào bán chết, ẩn dưới đạn bay vèo vèo qua đầu, nhưng mà khi chạy được một đoạn thì hai fan bị té lọt ngay xuống một cái khe khôn cùng sâu. Vừa đáp đất bố ngã xuống mà lại không thấy nhức gì cả, như vị trí cái nào đấy rất êm một chiếc mùi quen thuộc xộc vào mũi, là mùi hương của xác chết.

Trongkhe đó siêu tối, cha sờ thấy cái gì đấy lạnh tung ra như rau câu

Ba ói oẹ ói liên tục, ông tư liền bịt mồm vì đàn Khơ me vẫn còn đấy ở trên, đàn chúng cơ mà biết thì toi đời.

Tới khi đàn chúng đi qua, hai tín đồ vẫn yên lìm chịu thối. Mãiđến lúc ông Tư bật cái hột bôi lên (đáng lẽ cái này không nên kể bởi ám ảnh) thì thấy sinh hoạt dướikhe đó toàn người chết chất ck lên nhau, chúng ta bị giết bằng dao, không ít xác với ngay cạnh bên mặt cha mình là mộtngười mặt đầy dòi bọ, những nhỏ dòiđang bò tới bò lui trong haihốc mắt...

Ông Tư cực kỳ bình thản, chiếc khecao bởi thế mà ôngbấu nhị chổ nứt là khiêu vũ lên dễdàng, ngừng ông némdây leo kéo tía tôi lên. Ba biếtngay, ông nàykhông bắt buộc dạngtầm thường xuyên (vì thời bố mình giang hồ đạo sĩ và đầy đủ điều quái đản không thiếu), đến khi tắm hai tín đồ mới biết khổ là như thế nào.

Không gồm xà bông, mùi hương của xác người ám vào quần áo tắm cỡ nào cũng khônghết mùi.... Dòi bám vào đầy thuộc hạ mặt, chỗ nào cũng có,tắm xong, sáng sủa mai đi tiếp thì ruồi rừng bâu đầy.... Hôi kinh khủng.

Đi được mộtngày thì lạc vào rừng, hai người không tìm kiếm được lối ra, cứ đi quanhquẩn một khu vực mãi, lương khô gần hết, nước vẫn cạn. Trong khi ba đói hoa cả đôi mắt thì ông tứ chả giống dân thành phố gì hết, ông cứ như fan rừng, thoăn thoắt leo trèo. Ông chỉ cha tôi đào củ rừng chống đói, uống nước trong những vách đá tất cả khe nhỏ, dựa vào vậy màhai người cầm cự được hai ngày.

Tới ngày thứ 3 thì đằng xa cha phát hiện tất cả một ngôi làng

Ba mình mừng lắm, nghĩ về bụng cứng cáp được bữa no nhưng phi vào làng thì cả làng chết sạch, không thể một mống người.Ba mình ngay gần như bồn chồn vàkhóc như bé nít, ông tư trấn an kêu cha cố lên, đợi bè lũ đến cứu vãn (ông bốn coi cha tôi như bạn bè ruột), hai fan ráng search lục mọi thứ để ăn, tuy vậy chỉ kiếm được mộtcon chó tí hon trơ xương vì chưng dân bỏ lại.

Hai fan đành làm cho thịt nó, tới tối lựa chiếc nhà nào kia trong xã ngủ cho lại sức. Đêm ấyba tôi ngủ thông thường với ông Tư, nhưng do quá đói, mức độ thanh niên nạp năng lượng một nửacon chó ốm như thằng căn bệnh lao chịu đựng sao nổi (nói mấy thím chớ cười, tướng như mình nạp năng lượng hơn 5 -6 bát cơmlà bình thường), tía cứ thao thức mãi thiết yếu ngủ được. Đang đói, tự nhiên ngửi thấymùi thơm thoang thoảng, bố lay ông tư thì thấyông vẫn ngủ như chết, một mình ba ra ngoài coi thử đồ vật gi mà thơm dữ vậy

Ra bên cạnh một không gian yên tĩnh như tờ....tuy trời tối nhưng có trăng đề nghị rất sáng, ba lần theo mùi hương thơm đi coi thử thì đếnmộtkhúc suối ko kể là loại thác, tía nhìnthấy một cô gái đang tắm, tía tôi núp trong những vết bụi lén nhìn (vì 18 tuổi FA không yêu lần như thế nào nên đấy là lần đầu ba chạm mặt gái khỏa thân).

Cô ấy khôn cùng xinh, dáng vẻ người ba đoán là con nhà quyền quý, tóc cực kỳ dài, lúc tắm hoàn thành cô ấy quấn khăn đi lên, cha liền chạy theo ý muốn là chắn chắn quanh đây còn tồn tại người bản thân được góp rồi, tuy vậy khi chạy theo thì cô ấy chạy như bay ấy ko tài làm sao mà chạy theo kịp. Chạy mãiđến mộtngôi thường ở đầu buôn bản thì cô bé biến mất, 3 ngày sau đó ba rất nhiều thấy, baliền nhắc lại mang đến ông bốn nghe nhưng ông lại nói:

- Em chớ đi theo gian nguy lắm không tốt đâu.

Ba tôi hỏi tại sao thì ông bảođó là ma, nó sống đó không có ai cúng bái đề nghị hay giở trò sợ người. Batôi không tin, ôngnói:

- Anh mê tín dị đoan dữ, em ko tin, đảm bảo an toàn có dân ở đây. Buổi tối nay em vô đền thử coi coi sao gồm khi lại gặp được người đó (vì khi đi chiến trường K ai ai cũng được dặn là ko dược vô miếu đền nhà đất của dân, điều này được mức sử dụng trong nguyên tắc chiến tranh, các chúng ta cũng có thể google mày mò thêm).

Tối đó trời mưa dữ dội, cha lại ngửi hương thơm thơm thoang thoảng và nghe tiếng mỉm cười của cô nàng rất nhỏ, ba chạy ra thì chạm mặt cô gái kia ở dưới mưa. Trên bạn cô tamặc quần áo giống bạn dân Campuchia, lại mang những vòng vàng, cách bố có mấy bước chân, ba liền chạy với hô to:

- Cô gì ơi, tôi là bộ đội Việt Nam.

Chưa nói xong xuôi câu cô bé lại vụt chạy tương tự như mấy lần trước tới cửa đền thì mất tiêu, ba tôi mới xuất hiện đền ra. Mặt trong, các pho tượng nhằm ngổn ngangẩm tốt nhưlâu ngày không tồn tại ngườiquét dọn, bỗng nhiên nhiênsấm sét chớp lên làm bố giật mình, trong ánh chớp cha thấy ngay góc tường là cô gái lúc nãy. Cô ấyướt hết vì mưa & ngồi gục quay mặt vào trong tường,run rẩy vị lạnh, cha tôi vừa đi vừa nói:

- Cô gồm sao không, tôi là bộ đội, không có tác dụng hại cô đâu.

Đằng saucó một bàn tay níu lại, ba trở về thì thấy ông tư với vẻ mặt khôn xiết nghiêm túc, tay ônglăm lăm nhỏ dao. Ông tứ dùng dao chùi vào áo mang lại sáng rồi giảm vào tay trái tía mình ngay lập tức ngón giữa làm bố đau điếng, nhưng cha mình vẫn hớn hở:

- Anh tứ em gặp gỡ cô gái này nè anh Tư.

Chưa kịp nói không còn thì tía tôi như đớ họng. Cơ hội đó, cha tôi bắt đầu thật sựsợ hãi vìquay khía cạnh lại là một cô gái đang treo cổ lủng lẳng, xácchết sẽ khô mặc quần áo tầm dáng y chang tía tôi gặp. Tía tôinhư ngườimất hồn rồi chết giả đi, đến lúc tỉnh dậy thì thấy trong buôn bản đã có bộ đội đang truyền dịch mang đến mình, ngoại trừ là ông Tư.

Xem thêm: De Thi Cuối Kì 2 Lớp 4 Học Kì 2 Năm 2021, Đề Thi Học Kì 2 Lớp 4 Môn Toán

Thì ra cha tôi đã mê man suốt 3 ngày,sau này lành căn bệnh ông Tư mới kể cho tía mình nghe về đêm tối đó và hồ hết điều bí ẩn về ông.