Phân tích khổ thơ thứ 6 trong bài xích thơ “Việt Bắc” của Tố Hữu để cho thấy được vẻ đẹp vạn vật thiên nhiên và bé người Việt Bắc ơn nghĩa thủy chung.

Bạn đang xem: Phân tích khổ 6 việt bắc

Tố Hữu được coi là một vào những cây cây viết tài năng trưởng thành trong chống chiến chống thực dân Pháp. Tố Hữu đã đóng góp vào nền thơ ca nước đơn vị rất nhiều tác phẩm xuất sắc đặc biệt về mảng đề tài biện pháp mạng. “Việt Bắc” là một vào những biến đổi được coi là đỉnh cao vào thơ Tố Hữu. Dường như bao phủ lên toàn bài thơ ko phải gì khác mà lại là nỗi nhớ, sự lưu luyến giữa chiến sĩ cán bộ rời chiến khu vực Việt Bắc trở về Hà Nội cùng nhân dân Việt Bắc. Vào tác phẩm thì hình ảnh vạn vật thiên nhiên tươi đẹp hùng vĩ cùng bé người chăm chỉ, đôn hậu nơi đây cũng được khắc họa thật đẹp trong bài bác thơ, đặc biệt là trong khổ thơ thứ sáu:“Ta về, mình tất cả nhớ taTa về ta nhớ những hoa thuộc ngườiRừng xanh hoa chuối đỏ tươiÐèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng.Ngày xuân mơ nở trắng rừngNhớ người đan nón chuốt từng sợi giangVe kêu rừng phách đổ vàngNhớ cô em gái hái măng một mìnhRừng thu trăng rọi hòa bìnhNhớ ai tiếng hát ơn tình thủy chung.”Không khỏi ngỡ ngàng lúc mở đầu đoạn thơ lại là một câu hỏi tu từ khôn khéo thể hiện nỗi nhớ của người đi, kẻ ở:“Ta về, mình tất cả nhớ taTa về ta nhớ những hoa cùng người”Câu thơ được thể hiện dưới thể thơ lục bát cùng bí quyết xưng hô “ta-mình” nghe mới thật thân thương có tác dụng sao. Nhịp thơ như thật nhịp nhàng, ngôn ngữ dung dị làm người đọc liên tưởng tới lối đối đáp quan hoài trong ca dao, dân ca Việt nam giới xưa “Ta về mình gồm nhớ ta – Ta về ta nhớ hàm răng mình cười”. Ko biết rằng liệu “kẻ ở” tất cả nhớ người đi không, nhưng người đi thì sẽ nhớ “những hoa cùng người”. Bên thơ đã khéo léo nhắc tới “hoa” bởi “hoa” là đặc trưng của vùng núi Việt Bắc tươi đẹp, với mỗi mùa vào năm lại là một mùa hoa để nhớ để thương. Cả câu thơ sở hữu một ý nghĩa một nỗi nhớ khôn nguôi, sự tiếc nuối lúc phải rời xa của người về xuôi cùng với cả thiên nhiên và nhỏ người Việt Bắc.Nhà thơ tiếp tục đưa người đọc đi thêm cuộc hành trình tò mò vẻ đẹp của Việt Bắc suốt bốn mùa và mở đầu là một mùa đông không hề lạnh giá nhưng vẫn đầy sức sống:

*
“Rừng xanh hoa chuối đỏ tươiÐèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng.”Dường như nói đến mùa đông nơi rừng thiêng nước độc sẽ sầm uất và lạnh lẽo lắm, nhưng với Việt Bắc vào thơ Tố Hữu như tất cả sự đổi cầm rõ rệt. Mùa đông không hề lạnh lẽo mà trở bắt buộc đẹp đẽ tươi vui cùng. Với giải pháp diễn tả đặc sắc lấy màu sắc “xanh” của “rừng” đối lập với màu “đỏ tươi” của “hoa chuối”, bài xích thơ đã đưa họ đến với một bức tranh bạt nghìn một màu xanh da trời bất tận của rừng già. Nổi bật trên cái nền xanh chết giấc ngàn ấy chính là những bông “hoa chuối đỏ tươi” điểm đánh thêm sức sống căng tràn của thiên nhiên nơi đây. Thấp nháng trong bức tranh bắt buộc thơ ấy là hình ảnh của con người và con người Việt Bắc vẫn đang hăng say lao động. ánh nhìn tinh tế của tác giả thể hiện ở nắng chiếu làm ánh lên ở trên chiếc dao gài mặt thắt lưng thuộc việc dung động từ “ánh”, câu thơ càng làm hiện hữu lên được vẻ đẹp siêng năng của những người lao động nơi đây.Tiếp tục với cuộc hành trình tìm hiểu với bức tranh vạn vật thiên nhiên và bé người Việt Bắc, nhà thơ như một người hướng dẫn viên du lịch đưa chúng ta đến với vùng đất thơ mộng ấy vào mùa xuân đầy sắc trắng của hoa mơ:“Ngày xuân mơ nở trắng rừngNhớ người đan nón chuốt từng sợi giang”Mùa xuân Việt Bắc so với mùa dông lại có những vẻ đặc trưng riêng. Đó là hình ảnh “mơ nở trắng rừng” mang đến người đọc cảm giác như thiên nhiên bừng tỉnh sau mùa đông để khoác lên mình một sắc trắng chết giả ngàn, như một cô gái khoác lên bản thân chiếc áo mới tinh khôi vậy. Bên cạnh dòng đẹp trong color trắng hoa mơ của rừng núi lại tiếp tục là con người đang cần mẫn từng ngày “đan nón chuốt từng sợi giang”. Động từ được sử dụng rất đắt “chuốt” giữa câu thơ đã nhấn mạnh được sự tỉ mỉ, khôn khéo và cẩn thận vào công việc của người dân Việt Bắc. Bức tranh vạn vật thiên nhiên và nhỏ người hiện lên thật sống động khiến mang đến người đọc hình dung như mình đang đứng trên chủ yếu mảnh ngập đầy sắc trắng của rừng mơ, mặt những khu nhà ở sàn người dân đang say mê có tác dụng việc, chuốt từng sợi giang cấp tốc thoăn thoắt. Cảnh thiên nhiên thì đẹp mê đắm, bé người thì thân thiện làm thế nào mà người đi không nhớ cho được một vùng đất tuyệt vời Việt Bắc làm sao để cho được.Mùa đông hiện lên với màu sắc đỏ tươi của hoa chuối nổi bật trên nền xanh bất tận của núi rừng, mùa xuân khoác lên mình sắc trắng hoa mơ thì mùa hè Việt Bắc cũng góp vào bức tranh vạn vật thiên nhiên tuyệt đẹp một màu rubi rực rỡ:“Ve kêu rừng phách đổ vàngNhớ cô em gái hái măng một mình.”Tố Hữu phảithật khôn khéo và tinh tế khi đưa vào trang thơ của bản thân tiếng “ve kêu” thuộc sắc “vàng” của “rừng phách”. Ngày hè nơi đây ko chỉ tất cả màu sắc riêng biệt biệt mà còn có cả âm nhạc thật sống động. Tiếng ve sầu kêu vang vọng hòa tấu giữa ngày hè dường như tạo cần một bản nhạc tuyệt vời của rừng già. Động từ “đổ” trong câu thơ khiến cho người đọc gồm cảm giác như tiếng ve kêu tới đâu, rừng phách đổ rubi đến đó, một sắc vàng chết giấc ngàn rực rỡ. Cảnh vật buộc phải thơ là vậy, bé người hiện lên vào bức tranh thơ Tố Hữu cũng hữu tình ko kém. Giữa rừng phách đổ đá quý đầy lôi cuốn ấy, hình ảnh cô em gái hái măng một mình lại tiếp tục thể hiện sự chăm chỉ, gần gũi của nhỏ người Việt Bắc, khiến mang đến bức tranh thiên nhiên càng trở nên đầy sức sống hơn.Bốn mùa của trời đất có xuân hạ thu đông, sẽ thật là thiếu xót nếu như bức tranh vạn vật thiên nhiên và nhỏ người Việt Bắc vào thơ Tố Hữu thiếu đi sự yên ổn bình, sâu lắng của mùa thu:“Rừng thu trăng rọi hòa bìnhNhớ ai tiếng hát đậc ân thủy chung.”Việt Bắc dường như bước vào trang thơ với hình ảnh núi rừng vào ban ngày của mùa đông, mùa xuân, mùa hạ, thì ngày thu lại mang một đường nét riêng vào ban đêm. Hình ảnh trăng đã từng xuất hiện rất nhiều vào thơ ca kim cổ thì ni lại được bước vào thơ Tố Hữu lúc miêu tả ngày thu Việt Bắc. Hình ảnh đặc sắc và ấn tượng “trăng rọi hòa bình” có đến đến núi rừng một không khí êm đềm, bình yên. Từ “rọi” đã khiến mang lại người đọc bao gồm cảm giác dường như ánh trăng sáng xinh sắn len lỏi qua từng tán lá cây, chiếu xuống bên dưới thật êm ả. Giữa bức tranh tĩnh lặng của đêm trăng ấy lại vọng từ phía xa làm sao đó “tiếng hát ân đức thủy chung”. Đại từ “ai” được sử dụng rất đắt trong câu thơ còn chỉ ai khác nữa nếu ko phải là nhỏ người chân thành, đôn hậu của núi rừng nơi đây. Ko quuen nói tác dụng của cụm tính từ “ân tình thủy chung” vào câu thơ nói về tiếng hát nhưng cũng chính là nói về đồng bào Việt Bắc – những bé người hiền lành, chất phác, chăm chỉ và một lòng thủy phổ biến với bộ đội, với biện pháp mạng Việt Nam. Bức tranh thu với tiếng hát của bé người vừa tình tứ vừa ý nghị mà lại động, khiến cho người đọc có một cảm giác ấm áp vô cùng.Có thể nói rằng bao trùm lên toàn bộ khổ thơ là một bức tranh tứ bình với bốn ngày xuân hạ thu đông. Việt Bắc hiện lên thật đẹp đẽ với nhị yếu tố cả thiên nhiên và con người qua cách viết một câu tả cảnh lại một câu tả người vào mỗi cặp thơ lục bát. Với thể thơ lục bát gồm nhịp thơ nhịp nhàng, lối đối đáp quen thuộc thuộc như ca dao dân ca, ngôn ngữ dung dị, hình ảnh đặc trưng, đoạn thơ đã khẳng định được tài năng bậc thầy trong thơ Tố Hữu.Hình ảnh vạn vật thiên nhiên hùng vĩ, tráng lệ và con người bình dị, nghĩa tình của Việt Bắc vẫn hiện lên trong thâm tâm trí người đọc khi đã đọc kết thúc tác phẩm.

Xem thêm: Podcast Là Gì ? Lợi Ích Podcast Mang Lại Là Gì? Giải Thích Đầy Đủ Nhất (Cập Nhật 2022)

Qua đó, họ có thê nhận thấy đoạn thơ cũng thể hiện nỗi nhớ, tình cảm chứa chan của nhân vật trữ tình với mảnh đất Việt Bắc thân thương. Bài thơ nói thông thường cũng như đoạn thơ thứ 6 này nói riêng sẽ mãi là một khúc ca thời chiến đẹp đẽ vào nền thơ ca Việt Nam.