*



Bạn đang xem: Đường lên dốc đá

NGÔ ĐÌNH MIÊN

Đôi lần, nhân các đêm gồm trăng, lựa chọn thời tương khắc bảng lảng ánh hoàng hôn, tôi cùng mấy người các bạn chí cốt lên Lầu Ông Hoàng uống rượu. Bên trên đoạn đường dẫn vào Tháp chăm Phố Hài (1), trải giấy báo xuống đất, cửa hàng chúng tôi ngồi thân đỉnh đồi Bà Nài. Kế bên về hướng Đông là lâu đài đổ nát của vua Ferdinand d"Orléans, Công tước De Montpensier(2), con cháu nội của hoàng đế Pháp Louis Philippe I. Xa hơn một chút nữa là ngọn đồi Ngọc Lâm, khu vực yên nghỉ thiên thu thân sơn thủy hữu tình của phòng thơ yêu nước Nguyễn Thông (3). Làm sao ai biết chỗ nào đã từng là vị trí tình trường đoản cú của Mộng thay và Hàn mặc Tử!? trường đoản cú độ cao trên một trăm mét so với mặt biển lớn này, nhìn về phía tây-nam là trung tâm tp đang dần dần lên đèn, vẫn tồn tại thấy rõ được Tháp Nước đứng âm thầm lặng lẽ gần trăm trong năm này bên bờ dòng sông Cà Ty duyên dáng, mềm mịn chảy ngang qua Phan Thiết.

Tháp chuyên Phố Hài như một “chứng nhân” của lịch sử dân tộc hơn một nghìn năm, một biểu tượng kiên trì không chịu chết thật phục của con bạn trước thiên nhiên. Đây là khu vực ngụ của thần Shiva, là một trong trong tía ngôi về tối linh của Ấn Độ giáo, vừa là thần bỏ diệt, vừa là thần sáng tạo; do theo ý niệm Ấn Độ giáo, tiêu diệt chỉ là hành vi tất yếu nhằm đi mang đến sáng tạo. Hợp lý vì vậy cơ mà khi công chúa Pô Sah Inư gặp mặt duyên tình oan trái vì khác tôn giáo cùng với lãnh chúa Pô Sahaniempar theo đạo Hồi ở vùng khu đất Hamu Kăm (Ma Lâm ngày nay), thần Shiva giữ đúng vẻ ngoài của mình, không tương tác vào, mặc mang lại công chúa chịu đau buồn đến cuối cuộc đời. Và chắc hẳn rằng cũng thiết yếu từ hủy diệt mà hình thành sáng tạo, nên đã hỗ trợ cho công chúa toàn tâm toàn ý tập trung vào bài toán lớn của xã hội là xây dựng những công trình thủy lợi cùng dạy dân vào vùng làm nông nghiệp. Vào cố kỉnh kỷ 15, quần chúng tôn công chúa Pô Sah Inư là thần cùng xây thường thờ nằm cạnh bên cạnh tháp Phố Hài; tuy đang trở thành phế tích mấy trăm năm nay, tuy vậy hằng năm, bà con fan Chăm vẫn liên tục về đây có tác dụng lễ thành tâm mong an, ước mưa: “Từ ngày thành đất, thành người/ Thành cây lúa, bao gồm thần trời Sa Nư…/ Xin Ngài về hưởng lễ cho/ Để dân mong được nóng no, an bình” (trích bài bác tụng ca thờ thần Pô Sah Inư dịch ra lời Việt). Công chúa Pô Sah Inư vẫn luôn luôn hằng sống trong thâm tâm thức bạn Chăm, nhất là fan Chăm sinh sống vùng Hamu Kăm của lãnh chúa Pô Sahaniempar xưa.

lừng chừng công tước đoạt De Monpensier có bị dẫn dắt bởi thần Shiva không, nhưng ông đã đi vào đây để dựng nên tòa thành tháp trong phong cảnh còn hiển biểu hiện rõ những dấu vết suy tàn của quá khứ kế hoạch sử. Để từ bỏ đó, dân gian truyền khẩu về một lịch sử một thời mới, sau thần thoại về công chúa Pô Sah Inư năm trăm năm, như là hồn cốt nhằm định danh Lầu Ông Hoàng. Mùa đông năm đó, trên phố đi du ngoạn, xịt lại xứ Phan, công tước đoạt De Monpensier làm quen cùng với một cô gái đẹp vùng biển gồm nước da rám nắng mặn mòi quyến rũ, rồi đem lòng yêu thương. Quan trọng đem tình nhân về nước Pháp được, vì ông sẽ có mái ấm gia đình riêng, ông bèn cho xây dựng thành tháp với danh nghĩa là nơi nghỉ mát và săn bắn, nhưng lại thực ra đó là “vườn địa đàng”, là chỗ để ông và tín đồ yêu chạm chán gỡ nhau từng năm, sống với nhau phần đa ngày hạnh phúc. Sau đó vài năm, người con gái Việt sinh hạ một nhỏ nhắn gái dễ thương có khuôn mặt Á Đông như thể mẹ. Sinh xong xuôi thì bị sản hậu mất. Công tước than khóc cho những người yêu vắn số, khóc cho tình ái tử biệt. Một hầu cận của ông, người dân tộc bản địa Chăm, nói cùng với ông rằng, vị công tước mang lại vùng đất vì thần Shiva ngự trị, xây đắp lâu đài nhưng mà không xin phép thần; mặt khác, lâu đài lại áng ngay lập tức cửa quay về hướng Đông của Tháp, nên Thần đang sử dụng thế lực quở phạt công tước nên chịu mất đi 1 phần trái tim của mình, tuy vậy bù lại, đang trao mang đến ông một sinh linh mới mẻ (sự diễn đạt quyền năng hủy diệt và sáng tạo của thần Shiva chăng?). Nghe theo lời fan hầu, trước khi đem con gái về Pháp nuôi dưỡng, công tước sở hữu lễ đồ đến cầu xin thần Shiva phù hộ đến giọt máu độc nhất của ái tình Pháp - Việt được béo lên trưởng thành. Ông giao quyền quản lí lí lâu đài cho một người các bạn và vì không muốn khơi lại nỗi khổ cực cũ, ông thề lâu dài không quay trở lại Việt Nam, trở về Đồi Bà Nài, vị trí chôn chặt mọt duyên tình ngắn ngủi của ông. Nghe nói, sau này, cô gái của công tước tất cả quay lại, tìm đến đồi Bà Nài, đứng khóc hồi thọ bên thành tháp đổ nát rồi quay trở lại Pháp. Tự đó, không có bất kì ai nghe tin tức gì về họ nữa. Người đời sau ko cần mày mò câu chuyện tình cơ là gồm thật tốt không, mà luôn tin nó như tin vào huyền thoại; những huyền thoại đẹp đã hình thành nên bao gồm tại vị trí này, như chuyện tình vỡ vạc của công chúa Pô Sha Inư với lãnh chúa Pô Sahaniempar, như tình yêu lãng mạn “chôn hận nghìn thu” của thi sĩ Hàn mang Tử và Mộng Cầm… cùng rất biết bao chuyện tình trái ngang nữa đã có lần ghi lốt vào lỗi không nơi đây. Không hiểu sao, tôi luôn có một cảm thấy đặc biệt; đó là toàn bộ hồn vía của rất nhiều người trong các chuyện tình đẹp mắt đớn đau kia đã tạo cho những dây ti- gôn mọc lên rồi dần lấp đầy những ngọn đồi thông thường quanh lâu đài đổ nát, lớp lớp nở hoa thành những hình triệu triệu trái tim hồng chảy vỡ. đơn vị thơ TTKH đã có lần phát hiện ra sắc hoa ti gôn này: Bảo rằng: “hoa y như tim vỡ lẽ Em hại tình ta cũng vỡ vạc thôi” (...) gồm thầm nghĩ mang đến loài hoa vỡ lẽ Tựa trái tim phai tựa huyết hồng… (Hai sắc hoa ti gôn- TTKH)

Ngày nay, cả khu vực xung quanh lâu đài được mọi bạn gọi tên bình thường là Lầu Ông Hoàng. Chỉ nhớ tiếc rằng, ngành quản ngại lí văn hóa và du ngoạn của địa phương không có chỉ dẫn cụ thể nên toàn bộ cơ thể địa phương lẫn khách hàng du lịch, phóng viên các đài truyền họa (cả tw và địa phương), các báo viết trong nước và các trang mạng đều lầm tưởng quanh vùng đồn bốt với các lô cốt của Pháp và chính sách cũ để lại, biện pháp Tháp Chăm về phía Nam khoảng chừng một trăm mét, là lâu đài của công tước đoạt De Monpensier. Do vậy, hình hình ảnh lâu đài được gửi lên đài truyền hình, bên trên báo mạng với báo in là 1 trong những cụm lô cốt bao gồm tháp canh khá cao xấu xí với khá nhiều lỗ châu mai cùng lổ chổ lốt đạn. Thực ra, vị trí phê chuẩn của thành tháp nằm phương pháp Tháp Chăm khoảng sáu trăm mét về hướng Đông, gần hơn với mộ vắt Nguyễn Thông bên dưới chân núi nuốm (Ngọc Sơn). Ngày còn nhỏ, tôi và chúng ta cùng lớp hay hay đi dạo nơi này, đề nghị còn nhớ tương đối rõ. Phương pháp nay hai mươi năm, tôi bao gồm đưa một người chúng ta ở xa đến đây, thấy phế tích thọ đài đã trở nên cây vết mờ do bụi gai với dây hoa ti- gôn bao phủ. Năm nay, tôi có quay trở về với mục tiêu chụp hầu như tấm hình tiên tiến nhất về truất phế tích thọ đài để làm tư liệu (nếu chậm trễ thì phế tích thành tháp sẽ trọn vẹn biến mất), thấy khu vực lâu đài không còn như trước nữa. Tín đồ dân địa phương đã sở hữu hết quanh vùng lâu đài để gia công nhà ở. Vào đó, tất cả hai ngôi nhà nhỏ dại được xây ngay thân nền thọ đài. Công ty của 1 trong các hai khu nhà ở trên là lao động nghề biển cả còn trẻ, lấy vk sinh con, ba bà bầu cho ra riêng, nhưng không có đất ở bắt buộc đã lên đây cất nhà. Tôi nói với chủ nhân nhà đó rằng, ông chủ lâu đài sắp về đòi lại nền nhà; rồi giả bộ hỏi anh ta: căn nhà lầu của Ông Hoàng nằm ở vị trí đâu? chủ nhà chỉ về phía Tây đúng vị trí tháp canh của các lô cốt, nói chính là Lầu Ông Hoàng. Anh ta không còn biết rằng mình vẫn ở ngay ở trung tâm nền một thọ đài đã đi đến huyền thoại… tại sao lại có thể nhầm lẫn về một sự thật hiển nhiên trước mắt như vậy? Tôi đã tò mò khá lâu về vấn đề trên cùng rồi thử chỉ dẫn một cách lí giải hòa hợp lí. Câu vấn đáp này được gần như bậc tiền bối phát âm biết cùng nhiều đồng đội sống cùng thời với tôi tại Phan Thiết đồng tình. Lý do sâu xa của sự việc này, trước hết là do hành vi của con tín đồ theo “quy luật của sự tiện lợi”, độc nhất vô nhị là đối với những bạn chỉ chăm sóc đến lợi ích cục cỗ và cá nhân. Tiếp theo, hành vi đó được sự tiếp ứng của hệ thống truyền thông bao gồm thống với không chủ yếu thống trong môi trường xung quanh “xa lộ thông tin cao tốc” hiện nay, thì càng nhanh lẹ đẩy vấn đề đi xa sự thực hơn nữa… Sau 1945, lâu đài bị phá hủy. Hệ quả này không tồn tại gì cần bàn, bởi vì công tước De Monpensier là người Pháp, thực dân Pháp. Trường đoản cú sau 1975, mọi fan lo mang lại cái ăn còn không xong, tương đối đâu mà đi tìm di tích của một thời. Vậy là thời hạn vô tình dần có tác dụng hoang phế toàn cục khu vực Lầu Ông Hoàng trong kí ức của các người. Đến lúc con bạn dư ăn, dư mặc, nhu cầu trải nghiệm về văn hóa yên cầu phải được đáp ứng ngày càng tốt hơn, nhiều hơn thế nữa và thúc bách hơn. Bên nước phải chi ra nhiều kinh phí đầu tư để trùng tu di tích lịch sử hào hùng - văn hóa kết hợp với khai thác du lịch. Di tích lịch sử được trùng tu đầu tiên ở khu vực Lầu Ông Hoàng là Tháp chăm Phố Hài. Khác nước ngoài khắp địa điểm nghe giờ Lầu Ông Hoàng mang đến đây chỉ thấy Tháp Chăm, bèn hỏi Lầu Ông Hoàng sinh sống đâu? không tồn tại câu trả lời rõ ràng chính xác. Đến thời điểm này, “quy luật của sự việc tiện lợi” đẩy mạnh tác dụng. Biện pháp Tháp Chăm trong vòng một cây số còn một vài nền móng của những công trình loài kiến trúc tương đối lớn được thi công từ đông đảo thập niên đầu chũm kỉ XX. Nhưng mà để “tiện lợi”, khỏi mất công đi kiếm kiếm, chính xác đâu là công trình xây dựng lâu đài của Ông Hoàng, người ta (kể toàn bộ cơ thể có trọng trách và không tồn tại trách nhiệm) bèn chọn ngay nhiều lô cốt với khối hệ thống hầm ngầm liên hoàn bền vững và kiên cố có tháp canh khá cao chỉ biện pháp Tháp Pô Sah Inư về phía nam giới một trăm mét kia nhằm giới thiệu đây là di tích Lầu Ông Hoàng. Ban sơ còn nói đậy lửng. Đến từ bây giờ thì câu nói lấp lửng trước kia đang trở thành lời tuyên bố cứng ngắc với ngón tay trỏ chỉ ngay tháp canh lô cốt: “Đây chủ yếu là… Lầu Ông Hoàng!”. Tôi đang thấy Đài trên tivi VTV, trong một chương trình “Mỗi mon một chuyến đi”, nhằm mục tiêu quảng bá về những nét xin xắn thiên nhiên, văn hoá của Việt Nam, trên màn hình hiển thị ti vi chiếu rõ hình ảnh cụm lô cốt với tháp canh cùng giọng nói của cô thuyết minh, tín đồ Phan Thiết: “đây là Lầu Ông Hoàng”. Hôm vừa rồi, mang đến chụp ảnh phế tích, khi kẹ lại thăm Tháp Phố Hài, tôi tất cả hỏi cô bé ngồi phân phối vé tham quan, địa điểm Lầu Ông Hoàng sinh sống đâu? cô nàng vô tứ chỉ thẳng tháp canh với dáng vóc rất đinh ninh…

vị vậy, nếu ai đó tất cả sự xem xét sự thật trên đây, thì câu hỏi cần có tác dụng ngay là thông báo đính chủ yếu lại mang đến đúng nhằm “trả lại tên đến em”. Lầu Ông Hoàng là Lầu Ông Hoàng. Tháp canh lô cốt là tháp canh lô cốt (chính quyền địa phương vừa đến dựng tấm bia khắc ghi chiến tích trận đánh úp vào đồn Tây trên đây của cục đội Việt Minh vào khoảng thời gian 1947). Nội dung bài viết này của tôi có thể không vừa đủ sức làm chuyển đổi được gì; cơ mà dù sao nó cũng chính là một lưu ý để cho người trung thực, có lòng yêu dấu huyền thoại Lầu Ông Hoàng sẽ tiếp tục tìm hiểu một giải pháp khách quan liêu nhằm ngừng việc “của César hãy trả lại đến César”…

phần nhiều ngọn đồi đẹp chung quanh địa điểm nhóm lãng tử chúng tôi ngồi uống rượu bên dưới trăng này, hệt như một trang sách mở của cuộc sống đời thường đang vận tải theo dòng thời gian, sẽ ghi chép lại mọi gì cơ mà con fan qua bao thời đại để lại bằng dấu dấu vật chất hay bằng những câu chuyện đã trở thành huyền thoại trong tâm trí của cộng đồng. Chung quanh Tháp chăm Phố Hài, vị trí thần Shiva, vị thần chủ của Ấn Độ giáo, ngụ trong ngôi tháp rộng một ngàn năm tuổi kia, đã với đang thực hiện sức mạnh hủy diệt đồng thời với trí tuệ sáng tạo ở trằn gian, biểu hiện qua những bệnh tích hiển hiện chỗ đây. Đó là ngôi đền của công chúa Chăm không hề dấu vết trên mặt đất ở kề bên. Đó là thọ đài đã biết thành hủy hoại hoàn toàn của ông hoàng tín đồ Pháp. Đó là các lô cốt còn còn sót lại của một thời chiến tranh thịt chóc cùng với phần đa âm hồn quân lính chưa tung của cả những bên chiến đường Việt, Pháp, Mỹ, Chăm. Bao gồm hương hồn cụ Nguyễn Thông - quan lại lại triều Nguyễn, nhà thơ yêu nước, như còn hiển linh nơi đây dưới chân núi Cố. Còn có cả một “thành phố của cõi vĩnh hằng” bát ngát - nghĩa trang thành phố, vị trí yên nghỉ ngơi của trăm ngàn người đủ giai tầng, tôn giáo, lứa tuổi, ngành nghề trong thôn hội… cấp dưỡng đó là huyền thoại đẹp về phần lớn mối tình, dù chính là tình yêu thương ngang trái… Đôi lúc, tôi đần độn nghĩ, Lầu Ông Hoàng như là nơi linh khí hội tụ, nơi tập hợp đa số yếu tố nên và đủ của một buôn bản hội hòa hợp chủng độc lập của thế giới bên cơ với: vương quyền, tôn giáo, huyền thoại, triều thần, quan liêu lại, tướng tá lĩnh, quân lính, đơn vị thơ… với ngàn vạn linh hồn thuộc các giai tầng của làng hội.

bởi vì vậy, đầy đủ ai mang đến đây, nếu gồm chung mọt đồng cảm, sự quan tâm về lẽ nhân sinh, sẽ thuận tiện nhận ra được sự tập trung nhiều chứng tích chồng lớp lên nhau với tỷ lệ cao, như mong hiển lộ chứng minh cho sự biến hóa dịch vô thường của trời đất, của kiếp người, nhằm làm rõ ràng chân lí về tối hậu của cuộc sống thường ngày như là việc nối tiếp nhau của mẫu sinh ra với mất đi, đều cuộc hạnh ngộ rồi chia li, những vui mừng rồi khổ đau, những hạnh phúc rồi hay vọng… Và mặc dù cho khi còn sống, con người dân có tranh đoạt, chém giết lẫn nhau vì phần đông động cơ, lí do bất kể nào chăng nữa; thì sau cuối cũng buộc phải trở về bên nhau, nằm cạnh sát nhau, “sống” hòa với cát bụi để cùng xanh một màu cỏ cùng với mùa xuân... đón nhận được điều này sẽ giúp họ thấy yêu hơn cuộc sống này, biết sống với sống tốt đẹp hơn.

chắc hẳn rằng cụ Nguyễn Thông vẫn sớm nhận ra điều thần tình đó bắt buộc đã chọn chỗ đây làm chỗ trở về, trường đoản cú nguyện có tác dụng một trang vào quyển sách thiên nhiên kì túng nhưng luôn luôn sáng tỏ kia. Vì vậy, nuốm đã cho xây trước ngôi mộ và từ bỏ viết sẵn lời văn đã khắc bên trên bia chiêu mộ của chính mình: “Năm Đinh Sửu (tức năm 1877- bạn viết), tôi làm ba chánh Bình Thuận thường xuống những huyện, nhân trải qua thôn Ngọc Lâm, phía Đông che Hàm Thuận, lên rất cao nhìn quanh, thấy sông núi có tình, tôi lấy có tác dụng thích, đứng nhìn lâu không ngán (…). Vì thế tôi bảo học tập trò Nguyễn Văn Đường nhặt đá núi, mướn thợ thiết kế (…). Mộ xây xong (…), sống trong quăng quật trống nhằm đợi khi dùng đến. Sau thời gian tôi trăm tuổi, chả biết hồn phách còn nhớ đến núi này nữa giỏi không, tốt là rồi cũng tiêu tán hết? Điều ấy chẳng thể biết được. Tuy nhiên hoa rừng trăng bể, buồm ngư phủ, đơn vị tiều phu vẻ lạ sương mây thay đổi thay, hình thù giao thẫn(4) chập chờn, thì sau này vẫn rất có thể cống hiến một cuộc mê thích mắt cho phần đa nhà thơ tới đây viếng cảnh vậy”(5). ¬Với cảm thấy của một nhà thơ, nhà giáo dục, bên kinh tế, Nguyễn Thông vẫn tiên tri đúng những câu hỏi sẽ diễn ra sau này. Đó là đã gồm biết bao bên thơ, nghệ sĩ đang gởi lại một trong những phần tâm hồn của chính bản thân mình ở vị trí đây cùng hiện nay, cục bộ khu vực từ bỏ đồi Bà Nài kéo dài qua ngoài Ngọc Sơn, hướng tới phía biển đang trở thành đất kim cương cho du lịch trong nước và quốc tế…

gồm có đêm, cửa hàng chúng tôi ngồi uống rượu tới khuya, dưới ánh trăng hạ tuần mờ ảo, trong cơn ngà ngà say; chú ý lại phía sau sống lưng mình là nghĩa trang Phan Thiết, nơi tiếp nhận sự diệt diệt cuộc sống thường ngày để có tác dụng cho cuộc sống thường ngày mới liên tục sinh sôi và phát triển, như nguyên lý quyền năng của thần Shiva, phần đa ngôi chiêu mộ gần nhỏ đường du lịch Phan Thiết – Mũi Né làm phản chiếu ánh nắng từ hầu như ngọn đèn đường cao áp làm rực lên màu của cõi thận trọng lặng lẽ. Tôi tưởng tượng ra hình ảnh chàng thi sĩ con trẻ tuổi Hàn khoác Tử(6), tay vào tay cùng bạn nữ thơ Mộng vắt lãng mạn đi những cách ngập dứt vào trong những hàng chiêu tập đang sáng lên kia rồi xa chết thật dần vào bóng đêm của nhân loại vĩnh hằng. Chợt nghe các bạn tôi hát vang lên giữa bao la đất trời để tưởng nhớ chàng thi sĩ tài hoa, đê mê tình, bội bạc mệnh: “Đường lên dốc đá ghi nhớ xưa hai tín đồ đã một lần đến. Tình thương vừa chớm xót thương đến chàng cuộc sống phế nhân...”(7).

Phan Thiết xưa đã có lần là nơi sản sinh phần lớn nhạc sĩ tài hoa có bài bác hát để đời, như: Minh Quốc (bài hát “Tình đồng chí”), Nguyễn Hữu Thiết (bài “Gởi fan tôi yêu”), như Dzũng Chinh (các bài xích “Những đồi hoa sim”, “Tha La làng đạo”)… với Trần Thiện Thanh, tức ca sĩ Nhật ngôi trường với phần đa nhạc phẩm nổi tiếng một thời và tới nay vẫn đang được các ca sĩ hát thu vào tô CD, DVD, như: Khi tình nhân tôi khóc, lâu đài tình ái, Hoa biển, mẫu áo bà ba, Hàn khoác Tử.v.v…

bí quyết nay mấy năm, ngành tác dụng quản lí về văn hóa và du ngoạn của tỉnh tiến hành thu âm đĩa CD tuyển chọn những bài xích hát hay về Bình Thuận, nhằm mục đích mục đích quảng bá văn hóa Bình Thuận đến với đa số người vào cả nước, trong số ấy có kim chỉ nam phát triển du ngoạn của tỉnh. Khôn cùng tiếc là những người tuyển chọn đã không chọn một bài bài bác hát đính thêm với Bình Thuận từ khóa lâu mà cho tới nay (và có lẽ rằng cả tương lai nữa- tôi nghĩ như vậy) hầu như người nào cũng đã ít nhất một lần nghe qua, vẫn còn đó nhớ và hoàn toàn có thể còn hát được (nhất là hát karaoke, hát trong số cuộc liên hoan, giao lưu văn nghệ…). Đó đó là ca khúc danh tiếng “Hàn khoác Tử” của trần Thiện Thanh. Chắc tác giả bài hát bên trên cũng không cần có tên mình trong tuyển chọn tập. Cần hơn có lẽ rằng chính là những người bình thường, nhưng mếm mộ quê hương thơm Phan Thiết, Bình Thuận. Đối với ngành du lịch, ngành kinh tế tài chính mũi nhọn của tỉnh, không bởi vậy nhưng mà bị thua kém về doanh thu. Nhưng, nếu bài xích hát đó càng được hát lên, vang xa chừng làm sao thì cụm di tích được xem là một trong những showroom du lịch điểm nổi bật của Bình Thuận: Lầu Ông Hoàng và Tháp chăm Phố Hài càng thêm nổi tiếng, cũng đồng nghĩa tương quan với việc thu hút thêm những khách du ngoạn đến với Bình Thuận.

Xem thêm: Hai Đường Thẳng Phân Biệt - Giải Thích Vì Sao Hoặc Chỉ Có Một Điểm Chung

Tức thì tại vị trí du kế hoạch này, tôi đang từng gặp gỡ những em nhỏ dại bán CD có bài xích hát “Hàn mặc Tử”. Em nhỏ dại mời tôi:

- thiết lập dĩa hát “Đường lên dốc đá” đi chú!