"Đại lão thái gia, Tình Nhi còn mấy câu, không biết có nên nói xuất xắc không." Phượng Chiếu Tình đột ngột đứng dậy bước ra giữa sảnh, nhẹ nhàng hành lễ với mọi người. Phong thái đoan trang, dáng người uyển chuyển, đúng là khí chất của một thiên kim tiểu thư, khiến người ta suýt quên mất dáng vẻ hùng hổ lúc đối mặt trưởng tỷ vừa rồi.

Bạn đang xem: Đánh rắn đánh 7 tấc

So với bào muội Phượng Chiếu Điềm, Phượng Chiếu Tình hiển nhiên hợp tiêu chuẩn khuê nữ của các trưởng bối hơn.

Tuy Đại lão thái gia là quý nhân bận rộn nhưng cũng biết chút ít về chắt nữ này. Vì thường ngày Phượng Chiếu Tình rất gắn bó với các tỷ muội khác, cũng được các chư tỷ yêu thích. Nàng là khách quen thuộc ở nhà lớn, Đại lão thái gia từng nghe tiểu bối kể về nàng, cũng khá hài lòng tác phong làm việc của nàng.


Bởi vậy thái độ Đại lão thái gia đối với Phượng Chiếu Tình ôn hòa hơn nhiều, gật đầu nói, "Có chuyện gì cứ nói thẳng, ta tin ngươi biết chừng mực."

Phượng Chiếu Tình khẽ mỉm cười, mở lời, "Đại lão thái gia quá khen, Tình Nhi không dám nhận. Những chuyện khác Tình Nhi không biết, nhưng chuyện hôm nay, đúng là Lục muội không thỏa đáng."

Phượng Chiếu Điềm vừa nghe liền cuống lên, định mở miệng liền bị Trịnh thị kéo về.

Trịnh thị biết nhỏ gái lớn làm việc có chủ kiến, nàng từng ở tởm thành mấy năm, xưa ni đều xem Tam tiểu thư xuất thân cao quý là tấm gương, từng lời ăn tiếng nói đều tuân thủ quy tắc. Ở thành Hoài Thiên này, không có tiểu thư nhà nào sánh bằng Phượng Chiếu Tình.

Vừa rồi bị Phượng Chiếu Ngọc vạch trần việc tham ô, giờ Trịnh thị đã hết cách, toàn bộ hy vọng đều ký thác vào đứa nhỏ gái lớn thông tuệ, ước ao nàng có thể ém chuyện lắng xuống, nhất định không thể đến Đại lão thái gia tra xét sổ sách.

Nhớ lúc xưa, tiểu cô ở Phượng phủ cũng xuất thân từ thành Hoài Thiên, lúc đó Phượng phủ đâu sung túc như hiện nay, vậy mà nàng vẫn có thể cất cánh lên làm Hầu gia phu nhân. Trịnh thị vô cùng cưng chiều hai con gái, hy vọng các nàng càng lớn càng xuất sắc. Đặc biệt là con gái lớn, Trịnh thị tin tưởng tương lai nàng chắc chắn sẽ vô cùng xán lạn.

Phượng Chiếu Tình tiếp tục, "Lục muội nhỏ tuổi, lại được nuông chiều thành quen thuộc nên tính tình mới trẻ con như vậy, thường xuyên khiến mẫu thân đau đầu. Hôm ni nàng gây phiền cho các trưởng bối, thật sự nên được dạy dỗ lại, không thể để nàng tùy hứng như vậy nữa." Nàng là tỷ tỷ, nói những lời này vô cùng khí phách.

Phượng Chiếu Tình như đã nhìn ra Đại lão thái gia muốn để các nàng chịu tiếng xấu để bảo toàn thanh danh cho Phượng phủ và Phượng Vân Phi, dù rằng các nàng cũng chẳng phải bị oan. Bây giờ đẩy Phượng Chiếu Điềm ra chịu trách nhiệm thì những người khác sẽ thoát tội, cũng coi như cấp tốc trí. Chỉ là gặp chuyện lại đẩy muội muội ra trước, nhân phẩm thật không ra gì.

Xem thêm: Tìm Hiểu Về Thể Phú - Trong Văn Học Trung Đại Việt Nam

Nghe Phượng Chiếu Tình nói vậy, bầu không khí không còn giương cung bạt kiếm như vừa rồi, Đại lão thái gia cũng thầm gật đầu.

Tuy ông có thể trừng phạt Phượng tam lão gia và Trịnh thị để cứu vãn thể diện cho cả nhà, nhưng nếu có cách giải quyết tốt hơn thì tội gì không dùng? Lý do bé trẻ xích mích là tốt nhất, huống đưa ra sổ sách ở tiền viện đâu thể tùy tiện tra xét. Nếu tra ra được có người động tay động chân thì phải xử phạt thế nào? Nếu phải phạt, vì mấy nghìn lượng bạc mà mất đi nô bộc đời đời hầu hạ, vậy thì mất nhiều hơn được. Còn nếu không phạt thì làm sao khiến mọi người tin phục?