Và sau đều chùm thơ mùa thu sáng tác hay đã gửi tới các bạn trước đó, hôm nay, tôi sẽ tổng vừa lòng lại đôi mươi bài thơ mùa thu bất hủ danh tiếng nhất từ bỏ xưa tới thời điểm này theo độ thịnh hành và sự yêu quý của những người yêu thơ nhằm gửi tới những bạn. Chùm thơ tình mùa thu nổi tiếng này gồm 20 bài của nhiều tác đưa rất thân thuộc như lưu lại Trọng Lư, Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn mặc Tử. Phải rồi, làm gì có trọng tâm hồn thi thơ như thế nào lại không rung đụng trước mùa thu được chứ? Nhưng mùa thu đã lấn sân vào những hồn thơ của các nhà thơ ấy như vậy nào, liệu gồm cùng tầm thường một trọng tâm trạng là âu sầu và ly biệt như hình ảnh của mẫu lá lìa cây khi mùa thu đến? Để hiểu thêm về điều đó, mời các bạn cùng liếc qua chùm thơ ngày thu bất hủ ngay lập tức sau đây, những bài bác thơ ngày thu hay cùng đầy cảm xúc, những bài bác thơ mùa thu đã lấn sân vào bất tử!

*

1, tiếng Thu (Lưu Trọng Lư)

Em ko nghe mùa thuDưới trăng mờ thổn thức?Em không nghe rạo rựcHình ảnh kẻ chinh phuTrong lòng người cô phụ?

Em không nghe rừng thuLá thu kêu xào xạcCon nai rubi ngơ ngácĐạp bên trên lá rubi khô?

2, thanh lịch Thu (Hữu Thỉnh)

Bỗng nhận thấy hương ổiPhả vào trong gió seSương chùng chình qua ngõHình như thu vẫn về

Sông được thời điểm dềnh dàngChim bắt đầu vội vãCó đám mây mùa hạVắt nửa bản thân sang thu

Vẫn còn bao nhiêu nắngĐã vơi dần cơn mưaSấm cũng sút bất ngờTrên mặt hàng cây đứng tuổi.

Bạn đang xem: Bài thơ mùa thu sang

3, Đây Mùa Thu Tới (Xuân Diệu)

Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,Tóc bi ai buông xuống lệ nghìn hàng;Đây ngày thu tới – ngày thu tớiVới áo mơ phai dệt lá vàng.

Hơn một loại hoa đang rụng cànhTrong vườn nhan sắc đỏ rũa màu sắc xanh;Những luồng run rẩy rung rinh lá…Đôi nhánh khô bé xương mỏng mảnh manh.

Thỉnh thoảng phụ nữ trăng từ bỏ ngẩn ngơ…Non xa cử sự nhạt sương mờ…Đã nghe lạnh mướt luồn trong gió…Đã vắng người sang đều chuyến đò…

Mây vẩn từng không, chim cất cánh đi,Khí trời u uất hận chia ly.Ít nhiều thiếu nữ buồn không nóiTựa cửa quan sát xa, nghĩ ngợi gì.

4, Thu (Xuân Diệu)

Nõn nà sương ngọc quanh thềm đậu;Nắng nhỏ rưng rưng chiều lỡ thì.Hư vô bóng sương trên đầu hạnh;Cành biếc run run chân ý nhi.

Gió thầm, mây lặng, dáng thu xa,Mới tạnh mưa trưa, chiều đang tà.Buồn ngơi nghỉ sông xanh nghe vẫn lại,Mơ hồ nước trong một giờ chim qua.

Bên cửa dứt kim thêu bức gấm,Hây hây thục thiếu phụ mắt như thuyền.Gió thu hoa cúc vàng sống lưng giậu,Sắc bạo dạn huy hoàng áo trạng nguyên.

5, Thu Điếu (Nguyễn Khuyến)

Ao thu lạnh ngắt nước vào veo,Một loại thuyền câu nhỏ nhắn tẻo teo.Sóng biếc theo làn tương đối gợn tí,Lá đá quý trước gió sẽ gửi vèo.Tầng mây lửng lơ trời xanh ngắt,Ngõ trúc quanh teo khách vắng ngắt teo.Tựa gối, buông nên lâu chẳng được,Cá đâu gắp động dưới chân bèo.

6, Cuối Thu (Hàn khoác Tử)

Lụa trời ai dệt cùng với ai căng,Ai thả chim bay đến Quảng Hàn,Và ai gánh huyết đi trên tuyết,Mảnh áo da cừu ngắm nở nang.

Mây vẽ hằng hà sa số lệ,Là mối cung cấp ly biệt giữa cô đơn.Sao không bài trí nên sương khói,Trong tâm hồn tôi buổi chập chờn.

Đây kho bãi cô liêu giá hững hờ,Với ảm đạm phơn phớt, vắng trơ vơ.Cây gì mảnh mai run chũm cập,Điềm báo thu vàng tí hon xác xơ.

Thu héo mức thành phần nhiều tiếng khô.Một vì sao kỳ lạ mọc phương mô?Người thơ chưa thấy thành lập nhỉ?Trinh bạch ai chôn tận lòng mồ?

7, Tình Thu (Hàn khoác Tử)

Đêm qua ả Chức với phái mạnh NgưuNhắc chuyện tình cảm ở dưới cầuKể lể 1 năm tình vắng tanh vẻSao em đau đớn suốt canh thâu?

Đêm ấy trăng thu vui mừng lạ!Người ta cười kể đến nhân duyênSao ta không đủ can đảm nhìn nhau rõGặp gỡ mặt đường cũng thản nhiên?

Đêm trước ta ngồi dưới bến bãi trôngCon trăng mắc kích cỡ sau cành thôngBuồn bi ai ta muốn về, trăng hỏi:Thu đến lòng em gồm lạnh không?

Đêm nay ta lại phát điên cuồngQuên cả hổ ngươi, cả thẹn thuồngĐứng rũ trước thềm nghe ngóng mãiTiếng lũ the thé ở bên song…

Và được tin ai sắp quăng quật điChẳng thèm quay trở về với Tình SiTa lau nước mắt, mắt ko ráoTa lẫy tình nương, rủa biệt ly!

8, quý phái Thu (Anh Thơ)

Gió may nổi bờ tre bi quan xao xác!Trên ao 6 bình tàn lụi nước vào mây;Hoa mướp rụng từng đóa tiến thưởng rải rácLũ chuồn chuồn nhớ nắng ngẩn ngơ bay.

Trên đê cỏ dựt diều sa đứt sợi,Gã mục đồng tuyệt vọng lắng tai ngheTrong xóm thôn hóa kim cương nghi chết giấc khóiGió vang âm tiếng trống bái ra hè.

Bên bến nước đò ngang không ghé tới,Khói lam chiều đang thoảng tiếng chuông vương.Bọn ngóng thuyền nhìn nhau đang sợ tốiBỗng rùng mình như cảm xúc hơi sương.

9, Bắt Gặp Mùa Thu (Nguyễn Bính)

Xơ xác hồ nước sen đang nhạt hươngBên tuy vậy hoa lựu cũng phai hườngSớm mai lá úa rơi từng trậnBắt chạm chán mùa thu khắp nẻo đường

Tóc liễu hong nhiều năm nỗi nhớ nhungTrăng nghiêng nửa mái gội mơ mòngSầu nghiêng về cánh chim lìa tổBiết lạc về đâu lòng hỡi lòng

Thu về sông núi bỗng dưng tiêu sơCây rũ vườn xiêu, cỏ áy bờXử thiếu nữ đôi cô bi thương tựa cửaNghe mùa gió lạnh gặm môi tơ

Sương phủ sườn lưng đồi rặng núi xaThương ôi! Lữ khách nhớ quê nhàMấy thu mưa gió ngoại trừ thiên hạVườn cũ còn chăng cúc nở hoa?

Cha già dứt chén biếng ngâm thơĐưa mắt nhìn theo hút dặm mờXe ngựa người về tung cat bụiCon mình không một lá thư đưa

Nghìn lạy thân phụ già lượng thiết bị choTrót thân nhỏ vướng nợ giang hồLòng son buôn bán rẻ vào sương gióLãi được gì đâu? Đã mấy thu!

Một chút công danh và sự nghiệp rất hão huyềnVà dang dở nữa cuộc tình duyênThu sang, tiệm lẻ con đăm đắmRõi nhẵn quê nhà mắt lệ hoen.

Xem thêm: Ngữ Văn 6 Bài 1 - Soạn Văn Lớp 6 Bài 1 Tôi Và Các Bạn

10, Thu Rơi Từng Cánh (Nguyễn Bính)

Mùa thu hoa cúc lại tànThuyền ai buộc mãi mặt làn cây cong!Người về để lại phòng khôngThu rơi từng cánh mang đến lòng nhớ thương.Có bạn cung phái nữ họ VươngLên lầu chú ý dải sông mùi hương nhớ nhà.

11, Thơ Tình Cuối Mùa Thu (Xuân Quỳnh)

Cuối trời mây trắng bayLá quà thưa thớt quáPhải chăng lá về rừngMùa thu đi thuộc láMùa thu ra biển cảTheo dòng nước mênh mangMùa thu vào hoa cúcChỉ còn anh với em